28.12.08

Entry for December 28, 2008




"Tiếng mưa rơi ngoài hiên, gió mưa như lạnh thêm
Có con chim họa mi hót trong mưa buồn lắm
Nỗi nhớ anh ngày mưa, nỗi nhớ anh thật sâu nặng ..."
.............................................................................................................................

Lời đẹp và âm nhạc tuyệt vời, mấy bài hát trong 1 album cak đây 4 năm của Khánh Linh h vẫn làm mình mê mẩn.
Lắng mình một chút nào...

Họa mi hót trong mưa

Tiếng mưa rơi ngoài hiên, gió mưa như lạnh thêm
Có con chim họa mi hót trong mưa buồn lắm
Nỗi nhớ anh ngày mưa, nỗi nhớ anh thật sâu nặng


Muốn xa anh thật xa, muốn quên những ngày qua
Muốn sao cho đừng thương muốn sao cho đừng nhớ
Cố quên đi mà em vẫn thấy hơi thở anh.. kề bên

Mưa, trong mưa họa mi vẫn hót thật dịu dàng dịu dàng
Trên môi em tình yêu đã mất còn nồng nàn nồng nàn
Vì sao lại chia tay, vì sao chẳng trở về
Vì sao ngừng mê say, vì sao chẳng mãi mãi

Hỡi chim họa mi dịu dàng
Hót trong ngày mưa thật buồn
Hay trong tình yêu của em.

[link dowload]


Để tôi lắng nghe

Võng đong đưa, trưa mùa hè,
Bài hát tôi nghe giữa trưa mùa hè
Đám mây xa trời bão giông xa
Mùa lũ đang về

Gió heo may, đông lại kìa
Để nắng đi đâu cho mây tràn về
Để trời đất âm u, rì rầm tiếng mưa rơi,
Để tôi nằm lắng nghe!

Trong bài hát trưa mùa đông,
Có tre rụng lá rơi đầy bến sông,
Có con đò vắng nơi bờ xa,
Có câu mẹ hát những ngày rất xa...
Bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha,
Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.

Võng đong đưa, xuân lại về.
Bài hát tôi nghe nắng xuân tràn trề.
Nắng thơm non, xoè lá thơm non
Bụi chuối đầu hè.

Có con chim trong vườn nhà
Đập cánh bay lên trên cành đào
Để nắng như mơ, để giọng hát như mơ,
Để tôi nằm lắng nghe.

Trong bài hát trưa mùa đông,
Có tre rụng lá rơi đầy bến sông,
Có con đò vắng nơi bờ xa,
Có câu mẹ hát những ngày rất xa...
Bao nhiêu là nhớ thương thật thiết tha,
Bao nhiêu đằm thắm theo nhịp võng đưa, đòng đưa.

Ô kìa nắng sao lại xanh?
Ô kìa lá nõn nà biếc xanh.
Ô kìa gió đưa về đâu,
Con cò trắng nghiêng mình bãi dâu.
Con cò trắng trên đồng lúa xa
Theo giọng hát bay về mãi nơi mờ xa.

[link download]


Điều không thể mất

Như con sóng trào, dạt dào yêu thương,
Mưa giông bão nổi trên thế gian nào đâu sánh bằng.
Tình mẹ thương con, qua mọi gian nan.
Tình mẹ thương con chứa chan không mất bao giờ.

Tháng năm, con sống trên đời dù bao gian lao.
Trái tim con hướng về mẹ như ánh mặt trời.
Như con sóng trào, dạt dào yêu thương
Con luôn nhớ về tình mẹ bao la.
Sẽ không đánh mất ... trong tim.

[link dowload]

24.12.08

Entry for December 24, 2008

24.12.08.
[Ai nói cho mình biết Noel là cái j với]

Buồn vì có những người vô cớ dám làm mình đau.
Vui vì người bạn đã có mặt lúc mình cần.
Có kiểu đi chơi j mà ra khỏi nhà lúc 22h và trở về 22h45'.
Ngẫm lại buồn cười, nói chuyện j mà hình như đứa nào cũng chăm chăm kể chuyện của mình thôi, chẳng thèm để tâm xem đứa kia đang nói j nữa.
Các bạn mà biết mình đi chơi cái h ấy chắc kính nể mình lắm. Đang thi hk mà. Nhưng mình cứ dở hơi và vô lo thế đấy.
Lại còn nhìn thấy Santa Claus ngồi trong xe của bưu điện nữa. Ghê nhở, sao chẳng ai gửi ông í đến cho mình.

7.12.08

Tích Chu




Hôm nay bỗng dưng mình nhớ đến Tích Chu. Mình nhớ 1 ngày thơ bé nào đấy đã từng quen với Tích Chu_ 1 cậu bạn có cái tên thật lạ và dễ thương. Nhưng hôm nay mình chẳng còn nhớ ra bạn í là ai nữa...mình cố gắng...và nhớ ra Tích Chu có 1 người bà...


Có ai còn nhớ Tích Chu của chúng mình là ai ko?



Tích Chu
.. này...



Once upon a time, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn gì ngon bà cũng nhường cho Tích Chu. Ban đêm khi Tích Chu ngủ thì bà thức để quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người nói với bà:
_ Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên thể nào Tích Chu cũng không bao giờ quên ơn bà đâu.
Thế nhưng Tích Chu lớn lên lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu thì suốt ngày rong chơi với bạn bè. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mải rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:
_ Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước nào. Bà khát khô cả cổ rồi đây!
Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về để kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức khi thấy bà đã hóa thành con chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:
_ Bà ơi, bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà. Bà ơi!
_ Cúc… cu… cu! Cúc… cu…cu! Chậm mất rồi cháu ạ. Bà khát quá, không thể chụi nổi, phải hóa thành con chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây! Bà không về với cháu nữa đâu!
Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá vội chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
_ Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà. Cháu sẽ giúp đỡ bà. Cháu sẽ không làm cho bà buồn nữa đâu!
_ Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe tiếng chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Tích Chu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó một bà Tiên hiện ra. Bà Tiên bảo Tích Chu:
_ Tích Chu ơi! Nếu cháu muốn cho bà cháu trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?
Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường lên suối Tiên, rồi chẳng một chút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.
Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu đã trở lại thành người và về ở với Tích Chu.
Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương và chăm sóc bà, hai bà cháu sống bên nhau thật hạnh phúc.



The tale's plot hay và meaningful nhưng in comparison with 1 số câu chuyện tiêu biểu khác trong kho tàng cổ tích Việt Nam thì có lẽ câu chuyện còn hơi simple. Nếu "Tích Chu" go into details _ miêu tả cận cảnh những challenges, những obstacles mà Tích Chu phải overcome at all costs để cứu người bà của mình thì chắc chắn câu chuyện sẽ profound và fascinating hơn nhiều, sẽ nổi tiếng như Tấm Cám, Thạch Sanh..., và ngày hôm nay sẽ chẳng xảy ra 1 điều đáng tiếc là mình chẳng thể nhớ ra Tích Chu là ai!

If only s.o would adapt this fairy tale to make it more imposing and acttactive. Hehe. I will tell it to Tom_ my beloved nephew [ the cute 3bi in the pix above] when he goes to the kindergarten.


Hehe. Don't laugh at me. I just want 2 practice some vocabulary. Also, I just chanced to choose "Tích Chu" as today topic.

2 say googbye, tặng mọi người 1 lời chúc ngủ ngon, clik vào đây ạ!

3.12.08

03.12.08




Đã có kq. Ko biết nói thế nào nữa. Đơn giản là 1 qk ko thể khiến mình vui. Nhưng dù sao cũng thể hiện đúng những j mình đã bỏ ra.
...................................................................................................

Anh - Vòng 1: 7.4 - Vòng 2: 7.2 - giải 3

Văn - Vòng 1 : 5.0 - Vòng 2 : 5.5 - giải kaka

Hiển nhiên đây là 1 kq ruồi muỗi tôm tép so với tập đoàn siêu nhân hùng hậu của lớp mìh. An ủi là mình có thêm giải văn.[ Dù điểm văn ko cao lắm và khiến mình hơi bị hụt hẫng nhưng sau khi đọc đáp án thì mình cũng sáng tỏ hơn nhiều và có thêm chút ít kinh nghiệm_ kể cũng hơi bõ công mình chịu khó đi thi ]
...............................................................................................
Nhưng.....cũng vẫn buồn quá. mìh đang khóc này. ngu ko?!


2.12.08

02.12.08




Hồi hộp. Hy vọng. Nhiều lắm. Cả lo sợ nữa. Chỉ sáng mai thôi...
.................................................................................................
Đã bắt gặp nhiều cá tính đặc biệt. Và thấy thik sự cá tính đó. Thế nhưng vì vậy mà đôi khi tự biến mình thành cái bóng của người ta. Tự nhắc mình cứ việc ngắm nhìn người ta thoải mái, thik người ta thoải mái. Nhưng vẫn phải là chính mình. Dù biết rằng ta chỉ có 1 cái tôi nhạt nhòa. Nhưng là ta vẫn hơn. Sẽ tìm ra "dấu ấn cá nhân" của chính mình. Người khác cũng sẽ ko thể thik ta nếu ta là bản sao của bất kì ai, ở bất cứ góc cạnh nào.
....................................................................................................
Mình đang mơ màng nghĩ đến 1 "lạnh lùng style"

...................................................................................................

Mình lại có 1 chuyện buồn. Bất ngờ đến. Mỏng manh và dễ vỡ quá!


29.11.08

29.11.08




Hôm nay mình viết blog vì 1 lí do hơi bị bất thường. 1 lí do rất chi là chuối cả nải. 1 lí do rất chi là ko đáng để nói đến. 1 lí do mà mình đã dùng đến 3 dấu chấm câu rồi mà vẫn chưa thể nói ra đó là gì. thôi. mình nói. mình nói đây. đơn giản thôi. đơn giản lắm. đơn giản đến mức độ hôm nay mình ko biết làm j nên mình viết blog.
Thực ra nói ko biết làm j là hơi cường điệu hóa lên thôi. Việc thì nhiều lắm. Làm hay ko thôi. Nhưng hôm nay mình tự đặt mình vào trạng thái coi_như_ko_ có việc j để làm vì mình_đúng hơn là tinh thần của mình_ vừa đc thoát ra 1 cái hang tối nhỏ bé đầy mạng nhện và có lẽ đang bay lượn_dù ko thể bay cao lắm nhưng thực sự đã đc giải thoát đôi cánh...
Mình nói các bạn có hiểu j ko ạ?!
Yên tâm, mình sẽ ko buồn hay ngạc nhiên nếu các bạn nói ko đâu!
Dạ vâng, bi rờ mình sẽ giải thik rõ hơn chút, dù sao mình cũng ko muốn mọi người lâm vào trạng thái mù màu khi đọc blog mình.
Như những gì mọi người thấy (nếu đã đọc) ở entry trước của mình thì cách đây hình như là 4 ngày mình đang kêu gào thảm thiết vì cái cuộc thi hsg đầy áp lực, thì bây h, mình đã ko còn thiết tha cái chuyện kêu gào nữa mà chuyển qua 1 trạng thái hoàn toàn mới, đó là...khóc thầm.
Khóc thầm_ cũng dễ hiểu thôi_ vì những j ngớ ngẩn mà mình đã viết trong bài làm của mình mà h đây mình chỉ muốn khóc thầm. Nhưng thật may tình hình vẫn chưa quá tệ, đến h mình vẫn giữ đc nước mắt của mình vì mình đã cố gắng hết sức để quên đi những câu chữ ngớ ngẩn đó_và 1 trong những nỗ lực khó khăn và điên rồ của mình là phải bịt tai lại để khỏi nghe các tình iu lớn bé trong lớp thảo luận đáp án.
Nhưng cái tâm trạng steel gray đó chỉ là 1 phần thôi. Mình vẫn mừng quên father quên mother khi thoát khỏi 2 ngày u ám đó. Nói thật ( hoặc mình ko cần nói thật thì những ai là bạn của mình cũng đều hiểu), quá trình ôn thi của mình rất chi là hạn chế. Anh mình ôn trung bình 1h mỗi ngày trong khoảng 1 tháng. Còn văn mình ôn 2 hai đêm trước 2 buổi sáng đi thi. Nói thế để thấy rằng quá trình ôn thi rất nhàn nhã. Và dẫn đến 1 hệ quả tất lẽ di ngẫu nhiên là 2 ngày thi mình hơi bị kiệt sức luôn. 2 ngày_2 môn_2 vòng tương đương 4 buổi liên tục đi thi_ mỗi buổi 3 tiếng nói chung là căng thẳng, mệt mỏi, vào vòng thi mà chưa phát đề là ngáp mỏi miệng luôn. Thế nên thi xong rồi [_ dù mình đã làm bài thế nào và liệu kết quả sẽ ra sao mình ko dám bàn đến_ ], kết hợp vs việc đã hoàn thành xong tất cả các bài 1 tiết của học kì này thì mình quyết định cho phép tâm hồn mình bay cao bay xa 1 chút...bay đến nơi nào nó cảm thấy ko có trọng lượng nữa thì thôi...
(Mìh xin lỗi nếu lại làm các bạn mất thời gian đọc đi đọc lại câu vừa rồi để hiểu mình muốn nói j )
Cho đến khi mình viết đến những dòng này, đọc lại những gì mình đã viết trên kia, thì mình muốn thông báo với các bạn 1 điều rằng, mình... ko nhớ sẽ định viết tiếp cái j ở những dòng sau này nữa. Thế nên mình sẽ dừng typing tại đây.
Chúc các bạn 1 ngày vui vẻ và may mắn!
P/s: 1.lời chúc này chỉ có hiệu lực vs những ai đang đọc dòng p/s này thôi. Còn mình ko chúc các bạn đọc đến nửa entry rồi exit đâu nhé. Thân ái chào các bạn!Muahhhhhhhhhh
Phần tiếp theo mình vik riêng cho mình. ko muốn các bạn đọc đâu.
2. ngày mai mình sẽ cắt tóc.
3. deleted
4. dạo này tự dưng mình bỏ cái thói quen dùng dấu chấm than 1 cách tràn lan thoải mái vô cùng tận, thay vào đó dấu chấm. Có phải cảm xúc hay suy nghĩ đã bớt nông nổi và bớt mạnh mẽ hơn. Thay vào đó là sự dứt khoát và đơn giản...maybe...
5. ảnh trên là 1 góc bựa + bẩn+ bừa của phòng mình ngay trước ngày thi, chẳng là ko có t jan dọn dẹp vs cả bạn gọi tới hỏi bài nên phải xáo hết lên luôn. Thấy tởm quá nên ko thể ko chụp lại. Mà nói thật chứ trong 2 ngày thi còn tởm hơn đây gấp 10 lần. ôi con gái!
6.mình vừa viết những cái j ngớ ngẩn quá vậy!