29.11.08

29.11.08




Hôm nay mình viết blog vì 1 lí do hơi bị bất thường. 1 lí do rất chi là chuối cả nải. 1 lí do rất chi là ko đáng để nói đến. 1 lí do mà mình đã dùng đến 3 dấu chấm câu rồi mà vẫn chưa thể nói ra đó là gì. thôi. mình nói. mình nói đây. đơn giản thôi. đơn giản lắm. đơn giản đến mức độ hôm nay mình ko biết làm j nên mình viết blog.
Thực ra nói ko biết làm j là hơi cường điệu hóa lên thôi. Việc thì nhiều lắm. Làm hay ko thôi. Nhưng hôm nay mình tự đặt mình vào trạng thái coi_như_ko_ có việc j để làm vì mình_đúng hơn là tinh thần của mình_ vừa đc thoát ra 1 cái hang tối nhỏ bé đầy mạng nhện và có lẽ đang bay lượn_dù ko thể bay cao lắm nhưng thực sự đã đc giải thoát đôi cánh...
Mình nói các bạn có hiểu j ko ạ?!
Yên tâm, mình sẽ ko buồn hay ngạc nhiên nếu các bạn nói ko đâu!
Dạ vâng, bi rờ mình sẽ giải thik rõ hơn chút, dù sao mình cũng ko muốn mọi người lâm vào trạng thái mù màu khi đọc blog mình.
Như những gì mọi người thấy (nếu đã đọc) ở entry trước của mình thì cách đây hình như là 4 ngày mình đang kêu gào thảm thiết vì cái cuộc thi hsg đầy áp lực, thì bây h, mình đã ko còn thiết tha cái chuyện kêu gào nữa mà chuyển qua 1 trạng thái hoàn toàn mới, đó là...khóc thầm.
Khóc thầm_ cũng dễ hiểu thôi_ vì những j ngớ ngẩn mà mình đã viết trong bài làm của mình mà h đây mình chỉ muốn khóc thầm. Nhưng thật may tình hình vẫn chưa quá tệ, đến h mình vẫn giữ đc nước mắt của mình vì mình đã cố gắng hết sức để quên đi những câu chữ ngớ ngẩn đó_và 1 trong những nỗ lực khó khăn và điên rồ của mình là phải bịt tai lại để khỏi nghe các tình iu lớn bé trong lớp thảo luận đáp án.
Nhưng cái tâm trạng steel gray đó chỉ là 1 phần thôi. Mình vẫn mừng quên father quên mother khi thoát khỏi 2 ngày u ám đó. Nói thật ( hoặc mình ko cần nói thật thì những ai là bạn của mình cũng đều hiểu), quá trình ôn thi của mình rất chi là hạn chế. Anh mình ôn trung bình 1h mỗi ngày trong khoảng 1 tháng. Còn văn mình ôn 2 hai đêm trước 2 buổi sáng đi thi. Nói thế để thấy rằng quá trình ôn thi rất nhàn nhã. Và dẫn đến 1 hệ quả tất lẽ di ngẫu nhiên là 2 ngày thi mình hơi bị kiệt sức luôn. 2 ngày_2 môn_2 vòng tương đương 4 buổi liên tục đi thi_ mỗi buổi 3 tiếng nói chung là căng thẳng, mệt mỏi, vào vòng thi mà chưa phát đề là ngáp mỏi miệng luôn. Thế nên thi xong rồi [_ dù mình đã làm bài thế nào và liệu kết quả sẽ ra sao mình ko dám bàn đến_ ], kết hợp vs việc đã hoàn thành xong tất cả các bài 1 tiết của học kì này thì mình quyết định cho phép tâm hồn mình bay cao bay xa 1 chút...bay đến nơi nào nó cảm thấy ko có trọng lượng nữa thì thôi...
(Mìh xin lỗi nếu lại làm các bạn mất thời gian đọc đi đọc lại câu vừa rồi để hiểu mình muốn nói j )
Cho đến khi mình viết đến những dòng này, đọc lại những gì mình đã viết trên kia, thì mình muốn thông báo với các bạn 1 điều rằng, mình... ko nhớ sẽ định viết tiếp cái j ở những dòng sau này nữa. Thế nên mình sẽ dừng typing tại đây.
Chúc các bạn 1 ngày vui vẻ và may mắn!
P/s: 1.lời chúc này chỉ có hiệu lực vs những ai đang đọc dòng p/s này thôi. Còn mình ko chúc các bạn đọc đến nửa entry rồi exit đâu nhé. Thân ái chào các bạn!Muahhhhhhhhhh
Phần tiếp theo mình vik riêng cho mình. ko muốn các bạn đọc đâu.
2. ngày mai mình sẽ cắt tóc.
3. deleted
4. dạo này tự dưng mình bỏ cái thói quen dùng dấu chấm than 1 cách tràn lan thoải mái vô cùng tận, thay vào đó dấu chấm. Có phải cảm xúc hay suy nghĩ đã bớt nông nổi và bớt mạnh mẽ hơn. Thay vào đó là sự dứt khoát và đơn giản...maybe...
5. ảnh trên là 1 góc bựa + bẩn+ bừa của phòng mình ngay trước ngày thi, chẳng là ko có t jan dọn dẹp vs cả bạn gọi tới hỏi bài nên phải xáo hết lên luôn. Thấy tởm quá nên ko thể ko chụp lại. Mà nói thật chứ trong 2 ngày thi còn tởm hơn đây gấp 10 lần. ôi con gái!
6.mình vừa viết những cái j ngớ ngẩn quá vậy!


25.11.08

Entry for November 25, 2008

Hơ hơ. Cái tội ngu thì chít. Có phải mẹ Cám đọc câu này ko nhỉ:

" Chuông khánh còn chẳng ăn ai

Nữa là mảnh chĩnh vứt ngoài bờ tre"

Người ta học nát sách nát vở còn chưa chắc chắn j, huống j là mình...1 đứa mà có bạn viết lưu bút cho mình bảo là " bị bệnh lười mãn tính".
Ờ, đến h phút này mình hơi bị ( hoặc là quá bị) hối hận. Tại con này thik ăn dưa bở đó mà.
Hôm qua hôm trước có bạn còn bảo " Mình tin tưởng ở Linh". Mình_ chết ngất trên cành quất!
Mình _ liệu có thể viết quá 1 tờ giấy ko. Có lẽ rước vạ vào thân rồi. Nếu chuẩn bị tốt thì ko nói làm j, đằng này chỉ do cái tính thik bon chen.
Thấy sợ và thấy mình ngu rất có đẳng cấp. Sáng mai trong lúc các bạn ung dung ở nhà chuẩn bị chìu mới lên đường thì mình đã phải cầm bút đi múa qua mắt chuyên văn rồi. Liệu mình có sống sót trở về....Cuộc chiến này mới cam go và bất cân sức làm sao!
Bỏ mother! Ngu thế cơ.
Đang chờ...1 quả sung.

19.11.08

19.11.08

Lâu lâu hok viết blog, mà hôm nay lại chịu khó ngồi gõ enchi, nghĩa là có chuyện ko vui đó.
Cơ khổ, chuyện ko vui ngày nào chả gặp, chỉ là hôm nay hơi bức xúc hơn ngày thường tí thôi.
Đã bảo đi văn nghệ là để cho vui_ cho vui đấy, gọi là có tí tham gia hoạt động lớp. Mà mình đồng ý tham gia cũng có đơn giản đâu, phải vượt qua được nỗi mặc cảm về hình thức nữa. Ờ mà sao mình đồng ý _ là vì mình có chút tự tin _tự tin vào khả năng của mình.
Ờ rồi sao? Hôm duyệt đã ngây ngây trên sân khấu rồi_ may thay hôm đấy mình đã tìm ra người để đổ lỗi. Hôm nay lại thất bại, và mình chịu ko tìm ra ai hay cái j để đổ lỗi. Mình cũng ko thể nhận hết lỗi về mình. Chả biết trak ai, nhưng qua 2 lần diễn mình thực sự shock. Mình_đứng trên sân khấu_lại có thể ngu như vậy ư?
Nói nghe có vẻ nghiêm trọng nhỉ.hihi. thực ra chuyện này chẳng đáng phải để tâm quá như vậy phải ko?! Nhưng mình shock thật mà! Mình ko muốn tin là mình đã thể hiện khả năng của mình theo 1 cak ko thể tệ hơn như thế. Mong sẽ quên nhanh.

Mai là ngày của mẹ. Nhưng mình sẽ ko mua hoa tặng mẹ đâu. Nhà cũng nhiều hoa rồi và nếu muốn mua hoa mình sẽ phải móc trộm ví mẹ. Thế thì thôi nhỉ. Mẹ chỉ quan tâm thứ 5 tuần sau mình sẽ thi thố ntn thôi. Uh, hình như còn đúng 1 tuần nữa.



7.11.08

Tỉnh lại đi cưng!




Mình lại muốn xáng tác enchi.
Sáng nay khi đi học, mình đã ước j có 1 chiếc xe _ xe thể loại j cũng được_từ phía sau sẽ làm 1 phát giúp mình thăng luôn. Nếu như thế thật mình sẽ có lỗi với 1 số người phải ko? Dù bản thân mình sẽ được sung sướng.
Tối qua mình thấy mệt, ko ốm nhưng người cứ rã rời. Có lẽ do mình ngủ hơi nhiều, buồn quá nhiều và làm hơi ít. [ Và có lẽ việc mình ngủ hơi nhiều và làm hơi ít đã khiến mình buồn quá nhiều]
Chắc chắn chưa bao giờ mình căng thẳng đến phát điên lên như những ngày này. Đối với mình kinh khủng nhất vẫn là chuyện học hành_ chuyện tương lai và 1 cơ số chuyện abc-xyz khác đủ sức làm mình ngủ ko ngon. Mình đã tự xỉ vả đến mệt mỏi, và đã ôm quá nhiều những điều ko biết nói với ai. Thật ra mình cũng đã thử tâm sự vs 1 số kẻ, nhưng thà đừng nói còn hơn vì đã chẳng ai đủ quan tâm đến mình để hiểu và chia sẻ những vấn đề của mình. Mình cần ai đó để nói chuyện lắm_ bác sĩ tâm lý chẳng hạn. Giá mình là 1 quả bong bóng_khi căng quá có thể vỡ tan_giải thoát!
Mình đã từng nghĩ mình là đứa mạnh mẽ nữa. Xấu hổ quá Linh. Vì h mình đã nhận ra mình yếu đuối hơn ai hết. Quá dễ dàng để bỏ cuộc, và để bị làm tổn thương. Mình ngại khó, ngại khổ, và quá phụ thuộc. Mình đang sống quá dựa dẫm_kiểu sống kí sinh và sẽ die ngay lập tức khi bị cô lập. Nguy hiểm chưa Linh.

....


Chiều nay mình bỏ học, và ở nhà ngồi gõ mấy dòng này chơi vui đó mấy bạn. Khoe vs mấy bạn bảng điểm 3 tháng qua của mình. Nói về những con số này có 3 chữ: trung bình, yếu kém & tiêu cực. Nếu sau này mấy bạn ko thấy mình update cái bảng này thì ko' nghĩa là mình đã chịu ảnh hưởng của phong chào "Nói 0 vs tju cực trong thj cử" của Nguyễn Thiện Nhân ha!

Photobucket