29.11.08

29.11.08




Hôm nay mình viết blog vì 1 lí do hơi bị bất thường. 1 lí do rất chi là chuối cả nải. 1 lí do rất chi là ko đáng để nói đến. 1 lí do mà mình đã dùng đến 3 dấu chấm câu rồi mà vẫn chưa thể nói ra đó là gì. thôi. mình nói. mình nói đây. đơn giản thôi. đơn giản lắm. đơn giản đến mức độ hôm nay mình ko biết làm j nên mình viết blog.
Thực ra nói ko biết làm j là hơi cường điệu hóa lên thôi. Việc thì nhiều lắm. Làm hay ko thôi. Nhưng hôm nay mình tự đặt mình vào trạng thái coi_như_ko_ có việc j để làm vì mình_đúng hơn là tinh thần của mình_ vừa đc thoát ra 1 cái hang tối nhỏ bé đầy mạng nhện và có lẽ đang bay lượn_dù ko thể bay cao lắm nhưng thực sự đã đc giải thoát đôi cánh...
Mình nói các bạn có hiểu j ko ạ?!
Yên tâm, mình sẽ ko buồn hay ngạc nhiên nếu các bạn nói ko đâu!
Dạ vâng, bi rờ mình sẽ giải thik rõ hơn chút, dù sao mình cũng ko muốn mọi người lâm vào trạng thái mù màu khi đọc blog mình.
Như những gì mọi người thấy (nếu đã đọc) ở entry trước của mình thì cách đây hình như là 4 ngày mình đang kêu gào thảm thiết vì cái cuộc thi hsg đầy áp lực, thì bây h, mình đã ko còn thiết tha cái chuyện kêu gào nữa mà chuyển qua 1 trạng thái hoàn toàn mới, đó là...khóc thầm.
Khóc thầm_ cũng dễ hiểu thôi_ vì những j ngớ ngẩn mà mình đã viết trong bài làm của mình mà h đây mình chỉ muốn khóc thầm. Nhưng thật may tình hình vẫn chưa quá tệ, đến h mình vẫn giữ đc nước mắt của mình vì mình đã cố gắng hết sức để quên đi những câu chữ ngớ ngẩn đó_và 1 trong những nỗ lực khó khăn và điên rồ của mình là phải bịt tai lại để khỏi nghe các tình iu lớn bé trong lớp thảo luận đáp án.
Nhưng cái tâm trạng steel gray đó chỉ là 1 phần thôi. Mình vẫn mừng quên father quên mother khi thoát khỏi 2 ngày u ám đó. Nói thật ( hoặc mình ko cần nói thật thì những ai là bạn của mình cũng đều hiểu), quá trình ôn thi của mình rất chi là hạn chế. Anh mình ôn trung bình 1h mỗi ngày trong khoảng 1 tháng. Còn văn mình ôn 2 hai đêm trước 2 buổi sáng đi thi. Nói thế để thấy rằng quá trình ôn thi rất nhàn nhã. Và dẫn đến 1 hệ quả tất lẽ di ngẫu nhiên là 2 ngày thi mình hơi bị kiệt sức luôn. 2 ngày_2 môn_2 vòng tương đương 4 buổi liên tục đi thi_ mỗi buổi 3 tiếng nói chung là căng thẳng, mệt mỏi, vào vòng thi mà chưa phát đề là ngáp mỏi miệng luôn. Thế nên thi xong rồi [_ dù mình đã làm bài thế nào và liệu kết quả sẽ ra sao mình ko dám bàn đến_ ], kết hợp vs việc đã hoàn thành xong tất cả các bài 1 tiết của học kì này thì mình quyết định cho phép tâm hồn mình bay cao bay xa 1 chút...bay đến nơi nào nó cảm thấy ko có trọng lượng nữa thì thôi...
(Mìh xin lỗi nếu lại làm các bạn mất thời gian đọc đi đọc lại câu vừa rồi để hiểu mình muốn nói j )
Cho đến khi mình viết đến những dòng này, đọc lại những gì mình đã viết trên kia, thì mình muốn thông báo với các bạn 1 điều rằng, mình... ko nhớ sẽ định viết tiếp cái j ở những dòng sau này nữa. Thế nên mình sẽ dừng typing tại đây.
Chúc các bạn 1 ngày vui vẻ và may mắn!
P/s: 1.lời chúc này chỉ có hiệu lực vs những ai đang đọc dòng p/s này thôi. Còn mình ko chúc các bạn đọc đến nửa entry rồi exit đâu nhé. Thân ái chào các bạn!Muahhhhhhhhhh
Phần tiếp theo mình vik riêng cho mình. ko muốn các bạn đọc đâu.
2. ngày mai mình sẽ cắt tóc.
3. deleted
4. dạo này tự dưng mình bỏ cái thói quen dùng dấu chấm than 1 cách tràn lan thoải mái vô cùng tận, thay vào đó dấu chấm. Có phải cảm xúc hay suy nghĩ đã bớt nông nổi và bớt mạnh mẽ hơn. Thay vào đó là sự dứt khoát và đơn giản...maybe...
5. ảnh trên là 1 góc bựa + bẩn+ bừa của phòng mình ngay trước ngày thi, chẳng là ko có t jan dọn dẹp vs cả bạn gọi tới hỏi bài nên phải xáo hết lên luôn. Thấy tởm quá nên ko thể ko chụp lại. Mà nói thật chứ trong 2 ngày thi còn tởm hơn đây gấp 10 lần. ôi con gái!
6.mình vừa viết những cái j ngớ ngẩn quá vậy!


1 nhận xét:

  1. Cắt tóc chưa cưng? hehe, thật vui mừng là nhờ công mừn mà phòng cưng đẹp thế. hãy cảm ơn mừn đi.
    À, còn về cái èn chai của mừn, mừn nói thiệc là mừn khoái cái tên Downy của cưng đó. Kệ mừn đi

    Trả lờiXóa