7.12.08

Tích Chu




Hôm nay bỗng dưng mình nhớ đến Tích Chu. Mình nhớ 1 ngày thơ bé nào đấy đã từng quen với Tích Chu_ 1 cậu bạn có cái tên thật lạ và dễ thương. Nhưng hôm nay mình chẳng còn nhớ ra bạn í là ai nữa...mình cố gắng...và nhớ ra Tích Chu có 1 người bà...


Có ai còn nhớ Tích Chu của chúng mình là ai ko?



Tích Chu
.. này...



Once upon a time, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà. Hàng ngày bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức ăn gì ngon bà cũng nhường cho Tích Chu. Ban đêm khi Tích Chu ngủ thì bà thức để quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người nói với bà:
_ Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên thể nào Tích Chu cũng không bao giờ quên ơn bà đâu.
Thế nhưng Tích Chu lớn lên lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu thì suốt ngày rong chơi với bạn bè. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mải rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:
_ Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước nào. Bà khát khô cả cổ rồi đây!
Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về để kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức khi thấy bà đã hóa thành con chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:
_ Bà ơi, bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà. Bà ơi!
_ Cúc… cu… cu! Cúc… cu…cu! Chậm mất rồi cháu ạ. Bà khát quá, không thể chụi nổi, phải hóa thành con chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây! Bà không về với cháu nữa đâu!
Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá vội chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
_ Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà. Cháu sẽ giúp đỡ bà. Cháu sẽ không làm cho bà buồn nữa đâu!
_ Cúc… cu… cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe tiếng chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Tích Chu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó một bà Tiên hiện ra. Bà Tiên bảo Tích Chu:
_ Tích Chu ơi! Nếu cháu muốn cho bà cháu trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?
Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường lên suối Tiên, rồi chẳng một chút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.
Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu đã trở lại thành người và về ở với Tích Chu.
Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương và chăm sóc bà, hai bà cháu sống bên nhau thật hạnh phúc.



The tale's plot hay và meaningful nhưng in comparison with 1 số câu chuyện tiêu biểu khác trong kho tàng cổ tích Việt Nam thì có lẽ câu chuyện còn hơi simple. Nếu "Tích Chu" go into details _ miêu tả cận cảnh những challenges, những obstacles mà Tích Chu phải overcome at all costs để cứu người bà của mình thì chắc chắn câu chuyện sẽ profound và fascinating hơn nhiều, sẽ nổi tiếng như Tấm Cám, Thạch Sanh..., và ngày hôm nay sẽ chẳng xảy ra 1 điều đáng tiếc là mình chẳng thể nhớ ra Tích Chu là ai!

If only s.o would adapt this fairy tale to make it more imposing and acttactive. Hehe. I will tell it to Tom_ my beloved nephew [ the cute 3bi in the pix above] when he goes to the kindergarten.


Hehe. Don't laugh at me. I just want 2 practice some vocabulary. Also, I just chanced to choose "Tích Chu" as today topic.

2 say googbye, tặng mọi người 1 lời chúc ngủ ngon, clik vào đây ạ!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét