24.1.09

24.01.09

Kon này dở!:X
Bỗng dưng bực mình dek thik ngủ nữa.:)
Mà mấy bữa nay như kon mụ già vậy. Vật vã cả 2.3 tiếng mới ngủ đc. Rồi mà cứ lâu lâu lại tỉnh. Có hôm tự dưng dậy tỉnh như sáo vậy.1 lúc ko ngủ lại đc nghĩ ra trò online. 2 rưỡi sáng mở nick lên xem còn đ/c nào còn ol để trò chuyện đêm khuya cho nó vui. Thế mà chẳng gặp ai hết. Mọi người đi ngủ cả rồi.4h mới ngủ lại. :(( :(( :((
Nhạt nhỉ.:|
Mìh tức quá đi.
:((
tức lắm.

16.1.09

16.01.09

Mình ko thấy vui j hết.
Ờ dưng mờ khẳng định hoàn toàn thế thì cũng ko hẳn, cc đời vẫn có 1 vài niềm vui be bé.
Za` hu'! Sắp Tết rồi. Tết_ đương nhiên ko dám mong mỏi những điều j thật vui, thật khác, chỉ là nhóc kon lười biếng thik thú nghĩ đến 1 kì nghỉ dài ngày. Năm nay, thật là ngoài sự mong đợi, sẽ đc nghỉ những 12 ngày. Kể ra những thành phần như mình mà h này còn mong đến Tết để vui chơi thỏa thik thì cũng thật ái ngại. Chẳng biết mấy ngày nghỉ có tác dụng j cho việc sak vở ko nữa...chứ như mấy năm trước thì...ối giời ơi!
Ngày hôm nay, sau khi mua đôi găng tay cao su thì đã bắt đầu và hoàn tất công việc sửa soạn đầu tiên để đón T, đó là lau chùi...WC. Ngày mai này, còn 1 tỉ thứ để xử bắn. nhầm. xử lí. Nói chung cố gắng hoàn tất vào ngày mai. Thứ 2, thứ 3 lên lớp tụng kinh mấy bài nữa. Rùi từ thứ 4 là ta bay nhảy, thik làm j thì làm. Hjhj.Hẹn hò vui chơi cũng đã nhiều, có lẽ phải sắp lịch í. Nhưng tất cả vẫn là dự định thế thôi, có thể sẽ phượt hết ngày mà cũng có thể cả T sẽ nằm nhà đắp chăn và ...ngẫm nghĩ chuyện đời.
Ah, mình mới đăng kí đỡ đầu 1 em Sumosim. Nói chung em í bề ngoài thì nhà quê chân chất còn bên trong thì đúng đẳng cấp...LowTech. Cơ mà ko thành vứn đề với mình. Mình đã xác định mình ko có quyền và nghĩa vụ j mà đòi hỏi cao xa, chỉ cần em í nt và alo tốt là okie, còn mấy tiết mục văn nghệ quay phim chụp ảnh thẻ nhớ miu zik mình ko theo nổi, kinh tế là trên hết. Tiện đây đ/c nào có việc rì cần liên lạc thì lưu số này luôn nhá: 01684.496.484 [Số này ko đẹp đẽ j nhưng cũng theo mih` thì cũng dễ đọc. Ngoài số 01 đầu tiên thì tất cả đều là thanh trắc. nghệ thuật chưa. hehe] Ờ nhưng mà số cũ ko xóa đâu nhá, vẫn hoạt động, số mới chỉ dùng đến khi hết tiền km thôi.

13.1.09

Đại tu "Niêu cơm Thạch Sanh siêu việt" trong giáo dục




Giáo dục nước ta hiện đương gặp nhiều khó khăn làm cho cả xã hội lo lắng. Nguyên nhân có nhiều nhưng một trong những nguyên nhân cơ bản là, kể từ khi chiến tranh kết thúc, ta đã không bảo quản, sử dụng tốt tài nguyên “tự học”, có thể ví như một “Niêu cơm Thạch Sanh siêu việt” (NCTSSV), để nó hoen gỉ, méo mó. Trong chiến tranh, nhờ có nó mà ta đã vượt qua biết bao nhiêu khó khăn và giáo dục được khen là một bông hoa của chế độ.

Chính việc phát huy nội lực tự học của cả thầy, cả trò đã đỡ rất nhiều cho ba nhược điểm lớn của ta về giáo dục trong chiến tranh:

- Chương trình phổ thông phải rút ngắn xuống 9 năm (thời kháng chiến chống Pháp).

- Giáo viên còn nhiều người không đạt chuẩn (hồi kháng chiến chống Pháp thì hầu hết giáo viên không đạt chuẩn).

- Cơ sở vật chất quá nghèo nàn (bây giờ, dù còn nghèo, vẫn hơn xa thời đó).

Học sinh kháng chiến học phổ thông có 9 năm cũng theo kịp học sinh vùng tạm chiến học phổ thông 12 năm. Khi cả hai cùng ngồi trên ghế trường đại học là một minh chứng hùng hồn cho mấy chữ "đỡ rất nhiều". Tiếc thay, ta không tổng kết sâu sắc điều này mà nghĩ rằng "9 năm là chuyện đã qua, chả bao giờ trở lại nữa". Nếu tổng kết sâu sắc thì thấy ra tầm quan trọng của "tự học", bất kể thời gian học là dài hay ngắn.

Sau chiến tranh, ba nhược điểm nói trên đã được cải thiện rất nhiều, đồng thời sự nghiệp CNH, HĐH cũng thôi thúc giáo dục phải phát triển mạnh cả về số lượng và chất lượng, nhưng tiếc thay NCTSSV lại xuống cấp nghiêm trọng, thể hiện rõ ở những hiện tượng sau đây:

Việc luyện thi, dạy thêm, học thêm tràn lan phát triển mạnh mẽ đến mức tai hại như sau:

- "Học" là hầu như "để đi thi", môn nào không thi thì học trò không học, thầy không dạy ở học kỳ cuối trước khi thi để cả thầy, cả trò dồn hết tâm lực cho các môn thi.

- Học sinh ngày nay rất ít đọc ra ngoài những tài liệu liên quan đến thi, học sinh ngày xưa biết được nhiều điều ngoài chương trình học nhờ đọc sách. Ví dụ, ngày xưa cũng ít thầy dạy Sử hay nhưng học sinh, nhờ tự đọc thêm vẫn yêu môn Sử.

- Con chưa vào lớp 1 đã cho đi học thêm khi thấy nhà hàng xóm làm như vậy, vì lo rằng nếu để con chậm đi học thêm thì 12 năm sau sẽ khó mà vượt được cửa ải "thi vào đại học". Tệ nạn này làm cho trẻ em học mụ mị đầu óc, học nhiều vất vả mà chất lượng thấp, chả còn thì giờ nghỉ ngơi, vui chơi, giải trí.

- Sinh viên mới vào đại học cho rằng học đại học nhàn hơn học phổ thông khi thấy số tiết lên lớp ít, mà bản thân chưa quen dùng thì giờ để làm việc độc lập với sách; họ vẫn quen như học ở phổ thông, chờ thầy giảng gì học nấy.

- Điểm chuẩn vào đại học nói chung là cao nhưng chất lượng sinh viên được tuyển không cao một cách tương xứng vì cách thi tuyển và nội dung thi không nhằm thử thách hai khả năng sau đây: Khả năng tự học và sự hứng thú với nghề nghiệp, là hai khả năng rất quan trọng đối với chất lượng học tập.

Trong tình hình như trên thì các giải pháp đề ra để giải quyết vừa thiếu, vừa yếu, vừa không đồng bộ; đường lối thì nói đến "tự học" nhưng chính sách thì đi ngược lại, không những không có chính sách gì ưu ái với những người "tự học" mà thành đạt, mà còn phân biệt đối xử đối với những người có bằng đại học không chính quy, vô hình trung là "vơ đũa cả nắm", vơ cả những người rất đáng khen ở chỗ họ học không chính quy, ít tốn kém cho Nhà nước, cho xã hội, cho gia đình, mà vẫn nghiêm túc, có chất lượng…

Tình trạng trên đã kéo dài hàng chục năm mà không được cải thiện, trong lúc đó thì yêu cầu của xã hội đối với giáo dục ngày càng cao, thế nên cần phải đại tu NCTSSV, gồm một hệ thống đồng bộ các giải pháp cụ thể cơ bản sau đây:

Trước hết là giải quyết nhận thức. Ngày nay, mục tiêu đào tạo không dừng ở đào tạo những con người thừa hành mà đã tiến lên yêu cầu đào tạo ra những con người năng động sáng tạo. Muốn trở nên năng động sáng tạo thì chỉ học hiểu kiến thức và làm bài tập là chưa đủ, mà phải đi sâu vào tư duy và nhân cách vốn ẩn sau kiến thức… Muốn đạt đến trình độ sáng tạo, không chỉ "hiểu" mà đủ, còn phải "nghiền ngẫm", vận dụng rộng ra ngoài bài học, phải lắng đọng, phải cảm thụ cái hay, cái đẹp v.v... Muốn vậy, phải thực hiện sáu "mọi": Học mọi lúc, học mọi nơi, học mọi người, học bằng mọi cách, học trong mọi hoàn cảnh, học qua mọi nội dung, nghĩa là phải biết tận dụng thời gian, không gian, quan hệ, hoàn cảnh, phương tiện, nội dung. Học như vậy không vất vả vì nội dung học, cách học luôn thay đổi, không gây ra sự nhàm chán, khi thì học nghiêm chỉnh tại bàn học, khi lại học kiểu "đi một ngày đàng học được một sàng khôn". Dĩ nhiên, phải "tự học" là chính vì có thầy nào mà mọi lúc, mọi nơi đều có mặt cùng học trò. Người "tự học" vừa là trò, vừa là thầy.

Ta sẽ gọi thầy này là "thầy trong" để phân biệt với thầy đứng lớp là "thầy ngoài". Thầy trong là sự nhân cách hóa việc phát huy mọi nội lực để học. Nhiều người nghĩ rằng thầy ngoài được đào tạo hơn học sinh một cái đầu thì dạy mới được chứ, chứ thầy trong, cũng là chính mình. "Cơm chấm cơm", thì ăn thua gì. Nghĩ như vậy mới là cảm tính thôi. Thầy ngoài đúng là hơn học sinh một cái đầu nhưng gặp nhiều khó khăn khách quan để tiến hành việc dạy học. Học trò được tiếp xúc với thầy ngoài rất ít, mà tiếp xúc với thầy trong thường xuyên.

Hãy thử tính xem. Học sinh may mắn nhất được học chính quy từ mẫu giáo đến hết đại học là 20 năm, mỗi năm 9 tháng, mỗi tháng 100 giờ lên lớp, vị chi cả cuộc đời "học" được tiếp xúc với thầy ngoài 18.000 giờ, nhưng chỉ tính 1.800 giờ vì thầy tiếp xúc với cả lớp, xa điều kiện lý tưởng là "một thầy, một trò". Còn thầy trong thì trừ đi mỗi ngày 8 giờ để học sinh ngủ, với cách học "sáu mọi" thì mỗi ngày thầy làm việc 16 giờ, kể cả khi có thầy ngoài, ví dụ như khi thầy ngoài giảng bài thì thầy trong nhắc nhở học trò phải lắng tai nghe và hướng dẫn ghi chép, hướng dẫn hỏi thầy ngoài khi thấy cần thiết.

Cứ tính từ mẫu giáo đến 70 tuổi là 65 năm tức 23.625 ngày, thành 378.000 giờ, gấp hơn 200 lần 1.800 giờ. Thầy trong còn có lợi thế là dạy trong điều kiện lý tưởng là "một thầy - một trò", lại dạy cho chính mình nên hiểu học trò rất rõ. Người thầy ngoài giỏi là người biết giúp đỡ, kích thích các thầy trong của học trò làm việc cố kéo lại gần cái ngày "cai dạy". Làm được như vậy là rất khó, khó hơn là tự mình dạy, nhưng đem lại lợi ích lớn cho sự nghiệp giáo dục. Về mặt kinh tế đào tạo thì thầy trong là "tự có", không tốn công, của để đào tạo, không cần biên chế và trả lương khi sử dụng.

Hiện nay, ta có khoảng 1 triệu thầy ngoài, tốn bao nhiêu tiền của để đào tạo và sử dụng, trong lúc đó, cứ bỏ rẻ đi cũng có 60 triệu thầy trong. Lực lượng hùng hậu này, nếu biết chăm sóc, biết sử dụng thì làm nên chuyện... Phải đảo ngược chính sách hiện hành là ưu ái học tập trung, chính quy; miệt thị học không chính quy, tự học. Cần ưu ái những người học giỏi, trong số đó trước hết phải chú ý đến những người học không chính quy, tự học nhiều mà giỏi. Họ đáng được sự ưu ái vì việc học của họ ít tốn kém cho xã hội, cho gia đình và thói quen "tự học" của họ rất đáng quý ở thời đại mà "ai cũng phải học suốt đời".

"Tự học" phải đi đến "tự giác" học nhưng bước đầu cũng phải có cưỡng chế một cách thích hợp, nghĩa là không dùng hình phạt để ép học mà dùng tổ chức để lôi cuốn song song với việc xây dựng dần "hứng thú". Nên tránh kêu gọi chung chung mà nên tổ chức các lộ trình từng bước "cai dạy", giống như các bà mẹ tổ chức các lộ trình "cai sữa" cho con.

Ngay từ lớp 2, khi trẻ đã đọc thạo, nên định kỳ giao cho từng em đọc một sách gì đó vừa sức (ví dụ sách cho nhi đồng) rồi kể lại cho giáo viên nghe, cứ thế càng lên lớp trên càng được giao tự đọc nhiều hơn, nội dung khó hơn và lên đến trung học phổ thông, có cả tự đọc tài liệu tiếng Anh. Làm tốt điều này thì trở lại được như ngày xưa là tốt nghiệp trung học cơ sở là đã có khả năng tự học, lên đến đại học thì đã quen "làm việc độc lập với sách". Cần cho học sinh làm quen với nghiên cứu khoa học bằng cách mỗi trường đại học liên kết với một mạng lưới trường phổ thông để sử dụng các giờ ngoại khóa, lao động sản xuất mà đưa học sinh vào làm cộng tác viên cho các đề tài khoa học thích hợp. Đó là cách tốt nhất để truyền đến cho học sinh tư duy sáng tạo và tác phong công nghiệp và đó cũng là cách tốt để liên kết đại học với phổ thông, cùng nhau gắn với đời sống, biến được học sinh phổ thông thành người chuyển giao công nghệ vào cuộc sống.

Thời đại ngày nay, nghiên cứu khoa học không còn là độc quyền của những người có học vấn đại học trở lên. Cả năng lực phát hiện vấn đề và năng lực giải quyết vấn đề đều phải coi trọng. Các kỳ thi quốc tế tổ chức cho học sinh hiện nay chưa đáp ứng được yêu cầu đó vì vấn đề được nêu ra trong đề bài, học sinh chỉ còn lo giải quyết. Cho nên, chúng ta cũng không nên quá say sưa với các giải quốc tế để tự ru ngủ mình rồi quên mất nghịch lý là học sinh ta được nhiều giải quốc tế hơn cả học sinh các nước “con rồng” nhưng số lượng bằng sáng chế (patent) của ta lại ít hơn học một cách thảm hại… Cần phấn đấu để thực hiện khẩu hiệu "ai nấy được học hành" cho những người có bằng tú tài, nói cách khác là cố gắng phấn đấu để sớm phổ cập đại học (hơn 50% tú tài được học đại học).

Chắc sẽ có ý kiến phản biện: "Ta thừa thầy, đào tạo làm chi cho lắm". Ai bảo ta thừa thầy? Đó là một cách nhìn thiển cận. Gần đây, đầu tư của nước ngoài đổ vào nhiều thì nạn "thiếu thầy" càng rõ, và hình như ta đang bị động đối phó bằng cách cho "đẻ non" nhiều trường đại học… Hãy cứ tạm giả thiết rằng có nhiều người có bằng đại học mà chưa có việc làm. Đào tạo để "thừa tạm thời" hay "không đào tạo" đều "xấu", vậy chọn cái "xấu" nào? Đã là thanh niên thì sợ nhất là "nhàn cư vi bất thiện". Họ phải hoặc đi làm, hoặc đi học. Đi làm thì chưa có nghề, đi học thì không được vào đại học. 85% thí sinh hàng năm hỏng thi vào đại học đã dẫn tới vấn nạn luyện thi dạy thêm, học thêm tràn lan. Cho nên, "cứ đào tạo" thì ít xấu hơn vì còn được mấy năm trước mắt, họ không "nhàn cư", lại có trình độ đại học, nếu chưa "để làm" thì còn ba cái "để" khác của UNESCO cũng sẽ phục vụ cho "để làm". Còn tốn kém ư? Thì không "học", họ cũng phải ăn, mặc, đi lại, giải trí. Cho nên thượng sách là nên cố gắng xóa sớm tình trạng "cửa trường đại học cao vời vợi" bằng hai biện pháp vừa bảo đảm cả số lượng, cả chất lượng.

Xin tạm kết thúc bằng nêu ra yêu cầu sau đây: Phải tổng kết rất kỹ hơn giáo dục ở trong nước để đãi cát lấy vàng. Ta đương lãng phí nhiều vàng giáo dục thời phong kiến, thời Pháp thuộc cũng không được bỏ qua… Phải ôn cố để mà tri tân, nhưng trong ngành Giáo dục của ta, việc ôn cố hãy còn sơ sài nên việc tri tân dễ rơi vào "bắt chước mà không sáng tạo"…

GS Nguyễn Cảnh Toàn

Source here

Về cái sự học hành be bét của mình, đôi khi mình nghĩ mình là nạn nhân của nền Giáo dục nước nhà. [Cũng ko phải là sai phải ko? ]


Bài này vốn đọc được trên báo. Mình bị nhiễm thói quen đọc An ninh thế giới cuối tháng với cả Giữa tháng của ông già. Nói chung báo này hay vì có nhiều thứ để đọc, để học về văn hóa & nhiều vấn đề trong xã hội và ko bị mang tính chất mỳ ăn liền. Ai chưa thì thử đọc xem nhá.



2.1.09

Thứ 6 ngày mồng 2




Hôm nay ko phải ngày 13 mà đen ghê đi. Đen từ sáng sớm.
Sáng nay ông trời vẫn cố tình trêu ngươi, giữ mãi cái tông màu xám xịt và ẩm ướt của cả tuần nay.
Bước ra khỏi cửa, lạnh và mưa phùn. Một ý tưởng "hay ho" xuất hiện.
Được mẹ đồng ý thế là hì hục tự dắt xe máy ra khỏi nhà, đợi kon bạn tới rồi đi học.
Đoạn này mới hay ghê nha. Vừa mới to còi vượt mấy em xe đạp đc 1 đoạn tí teo thì mấy giây sau đã phải ngậm ngùi nhìn mấy em í đi dần về phía chân trời...
HẾT XĂNG MÀ!
Hix, mẹ mình đi thì hay quên ko để í để đổ xăng, thực ra lúc mới ra khỏi nhà cũng thấy xăng sắp hết rồi chứ, nhưng tưởng vẫn đủ để chạy lên trường. (gần trường mới có trạm xăng)...ai biết đâu.......
Lấy đt định gọi papa đến cứu trợ thì hết pin tắt ngúm. May có 2 thằng bạn lớ ngớ (và đen đủi) đi qua , ngay lập tức bị gọi lại. Thế là 2 ku ấy phải đạp lên phía trước mua xăng, còn mình thì lại hì hụi dắt bộ. Ngại ngùng ghê gớm. Dù sao đi xe đạp cũng ngon hơn xe máy chạy bằng sức người mà!
Rồi có phải đổ xăng vào nó nổ máy đc luôn đâu, 1 đứa phải dựng chân chống lên rồi đạp đạp vào cái j đấy nó mới chịu nổ nữa chứ, thật là!
Thế rồi bữa nay đi xe cũng chả dám phóng vào trường như hồi trước nữa, đành ngậm ngùi gửi xe cak trường có trăm mét rùi ngậm ngùi đi bộ vào. May thay chiến đấu đc với mấy ẻm sao đỏ nên ko bị ghi. Chỉ tội nghiệp 2 thằng bạn vì giúp mình nên cũng muộn học bị các em í ghi tên vào sổ. Tao xin lỗi nhé, cảm ơn nữa!
Cả buổi tới ngồi cũng chả học hành j, chỉ có 2 tiết sử địa là có người dạy. Còn lại ngồi chơi, tán phét, học đan len (học mãi mà ko nhập nghề đc). Mà chán nhất là cả buổi cứ ngồi lo mất xe, vì lần đầu tiên gửi ngoài trường mà, cái bụng thì đói vì ko kịp mua đồ ăn, rồi thì cái tay cứ mò mò vào túi áo xem khóa xe còn ko [ám ảnh vì vụ đánh rơi chìa giữa chợ từ tháng trước]. Tội nghiệp con bé!
Thực ra ngày hôm nay đã đáng ghét từ sáng sớm kìa, vật vã mãi đến hơn 2h mới ngủ đc. Cảm giác như mới chợp mắt thì 6h đã phải mò dậy rồi.định đi xe máy cho khỏe ai ngờ lại làm mệt thêm!hơ hơ. ghét quá đi!


Thấy cái này hay hay nên cop lại từ blog của Thanh Vân. Thấy ko hẳn đúng hết nhưng cũng có những ý nghĩa nhất định:
Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được :

+ Thời gian

+ Lời nói

+ Cơ hội .

Ba điều trong đời không được đánh mất :

+ Sự thanh thản

+ Hy vọng

+ Lòng trung thực .

Ba thứ có giá trị nhất trong đời :

+ Tình yêu

+ Gia dinh`

+ Bạn bè .

Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được :

+ Giấc mơ

+ Tài sản

+ Thành công .

Ba điều làm nên giá trị một con người :

+ Siêng năng

+ Chân thành

+ Thành đạt .

Ba điều trong đời làm hỏng một con người :

+ Rượu

+ Lòng tự cao

+ Sự giận dữ.
Veevee


1.1.09

01.01.09

Lung tung nhăng nhít vài dòng chơi nào.
Ko biết bắt đầu từ đâu nữa.
Bắt đầu từ ...năm 2 lẻ 8 nha.
Mih` bầu chọn năm vừa qua là năm tồi tệ nhất mà mih` từng trải qua. 1 năm ko có chút dấu ấn tốt đẹp nào để nhớ đến và tệ hơn toàn những kí ức phải nói là xấu xa tồi tệ.
Ờ, mình ko hề nói quá đâu. Từ tháng 1, đến tháng 2, tháng 3, tháng 4, tháng 5, tháng 6, tháng 7, tháng 8, tháng 9, tháng 10, tháng 11, tháng 12. Mình soát rồi, 12 tháng trôi nhanh như 1 giấc mơ và chẳng có 1 ngày vui trọn vẹn. Tuổi 17 của mình...buồn đến ko ngờ! [mình viết xong mình đọc lại mình tự thấy đoạn này ...ghê ghê]
Chuyện học hành nha: 2 lẻ 8 đánh dấu 1 sự kiện đặc biệt gây shock cho pa ma mình [not me], lần đầu tiên nhị vị đáng kính ko đc trông thấy tờ giấy khen hsg. mình thì tất lẽ dĩ ngẫu nhiên mình buồn, chỉ là ko ngạc nhiên, vì đó là hệ quả của cả 1 quá trình bê bết của mình. lẽ ra nó đã đến sớm hơn kia, nhưng chỉ là may mắn mà đến tận cuối năm 11 nó mới xảy ra thôi.mih` biết rõ lỗi của mình.
Đó mới là chuyện của nửa năm lẻ 8 nha. Còn nữa còn lại. khỏi nói dài dòng. Chán đời hết biết. Nó cũng i xì nửa đầu vậy đó, nhưng có lẽ kì thi vừa qua quá may mắn nên coi như qua khỏi kiếp nạn thôi.
Mình ko biết cái việc đi học có ý nghĩa j ko nữa, khi mỗi ngày mình đến lớp, mình chỉ có 3 việc để làm, thứ nhất đó là ngồi chống cằm mơ màng ra vẻ đang nghe giảng, lâu lâu gật gật có vẻ chăm chút mà đầu óc đang ở 1 nơi xa xăm, thứ 2 là ngồi ngáp mỏi miệng & nỗ lực để mi mắt ko nhắm xuống, và thứ 3 tất nhiên là việc mong mỏi thời khắc trống đánh ra về. Thú vị và đặc sắc quá hơ.
Cái danh hiệu HSG_ chỉ là hình thức.
Đứa giỏi chưa chắc đã đc mà đứa đc chưa chắc đã giỏi.
Mình chắc nằm trong trường hợp 2 đi.
Chuyện sức khỏe: bề ngoài nói chung là khỏe. bên trong nói chúng cũng khỏe, nói riêng thì có chỗ đau rất nặng, lại còn bị tinh thần sa sút ảnh hưởng nhiều nữa.
Nói túm lại là ko ổn lắm đâu.Đau đầu và tuyệt vọng lắm.
Chuyện...tình cảm [cái này hot nha]: về chuyện t/c thì nói chung và nói riêng đều rất rất ổn, mình ko gặp bất cứ trắc trở nào về chuyện này hết á!!!
Ba mẹ này, chị này, anh Tom đẹp trai này, bạn bè này, ai mih` cũng yêu quý mình và mình yêu lại tất cả!
Đùa đấy, bề ngoài thôi. Sự thực đau lòng của mình là, mình đã ko có nổi 1 đứa bạn thân đúng nghĩa. Minh` ko nói mình đã cố gắng hết sức, nhưng mình cũng đã cố tìm cho mình 1 người để nói với, khóc với, cười với, để lắng nghe và để đc lắng nghe bất cứ khi nào, hoặc ít nhất những khi người ta cần thiết 1 người ở bên...và mình tìm chưa thấy.[ Ấy ơi, ấy là đứa nào vậy, lên tiếng đi, mình đang chờ này!]
Tất nhiên mình ko thể phủ nhận những t/c các bạn dành cho mình, những lúc nhờ các bạn mình cảm thấy c/đ vui hơn. Chỉ có điều, mình muốn nói thế này này, mình ko hề thik được [or bị] các bạn gọi mình là "ku*ng" hay "ty" khi t/c các bạn dành cho mình ko sâu sắc hơn vô vàn các "ty" khác là mấy. hiểu nhé!
Khi nhìn lại thì cảm giác của mình là...sợ cái năm vừa qua. C/s trôi đi nhạt nhẽo với mỗi ngày mình chỉ biết đến 2 con đường, đó là đường từ nhà đến trường và đường...từ trường về nhà. Chấm hết. Có cả những nguyên nhân khách quan và chủ quan, để rồi mình đã ko thể sống cởi mở hơn, vui tươi hơn. Rất nhiều khi [hay luôn luôn] mình đang cười nhưng bên trong lại đăm đăm chiêu chiêu suy nghĩ về những cái tệ của bản thân mình. Sống tốt sao đc khi mình luôn có cảm giác ghét chính mình đến thế!
Mình tiếc cái tuổi 17 của mình nhiều nhiều nhiều lắm, bây h điều mình làm đc là sống 1 tuổi mới tốt hơn thôi. Thực sự, mình vẫn chưa cảm thấy tự tin và sẵn sàng. Uh. nhưng còn cách nào khác đâu, tự mình phải thay đổi và cố gắng thôi.


Thôi nhá, cũng hết rồi nhá 2 lẻ 8 đáng ghét kia. Cầu mong những kí ức xấu xí kia bay xa bay cao bay ko bao h trở lại luôn. Mình đã hết sức chịu đựng những dằn vặt khó khăn kia rồi, chỉ có thể đón nhận những cái mới mẻ và tích cực thôi.
Hôm nay ngày đầu tiên của năm lẻ 9 này_ 1 ngày ăn chơi trọn vẹn nha![ Nghĩa là chỉ có ăn, chơi... viết blog thôi]
Sáng dậy 7h lên nhà cậu . Hôm nay tổ chức lễ mừng thọ bà ngoại 90 tuổi. Dạo này bà có yếu đi nhưng ở tuổi 90 như vậy vẫn là khỏe và tinh nhanh lắm. Lưng bà vẫn rất thẳng và đi lại rất nhanh nhẹn, lại còn vẫn đọc được báo nữa, kính nể lắm nhớ. Cái này cháu chưa nói với bà nhưng bà ơi, chúc bà sống thọ hơn trăm tuổi để còn ...bồng được con của cháu nữa nha bà. Cháu yêu bà!
Trưa về 2h ngủ đến 4h xong dậy chuẩn bị đi ...ăn tiếp. Hôm nay nhà ông anh rể mời. Cũng đầy rẫy sự kiện nhá. Hôm nay kỉ niệm tròn 3 năm ngày cưới của anh chị này, [anh Tom đẹp trai 1 tháng 20 ngày nữa là tròn 1 tuổi nhớ, còn dì nó 1 tháng 23 ngày nữa tròn 18 tuổi nhớ. hehe]. Ông anh kể từ hôm nay đc lên chức này, lại còn đang có cơ hội đi du học nữa này. Nói chung là thừa chuyện vui để ăn mừng và về bản thân mình thì mình ăn mừng...hơi bị tik cực í. h vẫn no.
Hình như mih` cũng hết chuyện để làm nhảm ròi hay sao á. Thôi mih` tắt đài đây. Cảm ơn những người đã đọc đến dòng cuối cùng này.Mình clik vào Post This Entry đây. hehe.


Photobucket