14.3.09

14.03.2k9




"Mỗi ngày đến trường là thêm 1 ngày vui"
Kòn mỗi ngày ko đc đến trường là 1 ngày cực vui!!! :))
Tối qua trời mưa gió lạnh lẽo như điên như điên như điên.
Sáng nay trời đẹp quá, lạnh lạnh, có 1 tí nắng nắng nhỏ nhỏ, ko hề mưa.
Trời rất đẹp. Nên mình ngủ rất ngon. Và ko đi học nữa. :D


[Nói "vui" hay "cực vui" thực ra là nói dối hết :) nói dối nói dối nói dối
Đôi khi cảm thấy tự hào 1 chút khi nói dối mà vẫn cứ ấp a ấp úng
Còn nói dối mà tỉnh bơ á. mình cũng đã từng. thấy ghê tởm chính mình :)
Mới tí tuổi đầu mà sao đã hay đánh mất lòng tự trọng thế.
Kiêu hãnh lên 1 tí có đc ko?]

Thực ra cũng ko có chuyện j bức xúc quá mà nói về chủ đề nói dối nói thật. Cơ mà vấn đề là sau 5 dòng đầu tiên thấy chả biết viết j nữa cả nên thêm thắt vào. Hụt hẫng thật :)

[Cố gắng học cak ít nói về mình 1 chút! :| ]

Viết nhân 1 buổi sáng đẹp trời dậy muộn bỏ học!

10.3.09

10.03.2k9




...Tháng tư về, gió hát mùa hè
Có những chân trời xanh thế
Mây xa vời, nắng xa vời
Con sông xa lững lờ trôi
Nắng nhẹ nhàng, mây trắng nhẹ nhàng
Hát giấc mơ nào xa lắm
Em mong chờ, mãi mong chờ
Bao nhiêu vẫn cứ đợi anh
Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ
Quanh co lối mòn hoa dại nở
Chỉ mình em bên anh, bên anh
Nghe bâng khuâng mấy nhành hoa lựu đỏ
Ta chia tay những ngày xuân để hát
Một mùa hè, mùa hè
Tháng tư về ...


Tháng tư về - Dương Thụ - Khánh Linh - download link



Tháng tư rồi cũng sẽ về nhanh thôi...dù mình chẳng mong...

8.3.09

8.3.2k9

Hì. Đối với mình sao mà có nhiều thứ xa xỉ thế. Chỉ là những thứ rất bình thường thôi mà. Uh nhưng có lẽ chỉ bt với người khác thôi. keke. với mình là xa xỉ. xa xỉ đến mức mình cảm thấy mình ko có quyền với ngay cả những thứ bt nhất.
[mình ko biết cái câu mình vừa viết nó có logic ko nữa. và hình như mình cũng ko đủ năng lực để xem xét điều đó. thôi thì cứ tạm viết vậy đi ]
Trở lại vấn đề. Mình đang băn khoăn ko biết mình đang mơ xa hay mơ gần. Nếu là mơ xa thì xa xỉ là đúng rồi, khỏi phải lăn tăn. Nhưng nếu là mơ gần thì lại càng tệ hơn, vì có gần hay xa thì mơ vẫn chỉ là mơ, chả có cái nào là reality cả. Thế nên dù có gần mà cũng ko chạm đến đc thì rõ ràng là bi đát hơn rồi. [Cảm giác phần này bắt đầu logic hơn]
Kết luận. Mình đang mơ.
Giải pháp. Đừng có mơ nữa. Thế thôi.


Hihi. Lại là mình đây. sau bao ngày xa cak vời vợi mình đã trở lại cái blog khốn nạn đáng yêu này. Khục khục. Vẫn là mình với cái kiểu viết mà mình hay chỉ 1 ai đó thôi hiểu đc là mình viết j thì cũng đã là 1 điều đáng rơi nước mũi. ah ko. nước mắt rồi. xúc động đến tê cả chân.

Thì mình cũng đã thú nhận là mình bị điên rồi, nhưng người đi trước vẫn an ủi rằng là em ko điên, đơn giản chỉ vì em là gái mới lớn thôi. Uh, cứ cho là thế, dưng mà mình vẫn có cảm giác mình điên nhiều hơn các em gái khác. Haizzzzzzzzzzzzzzza``````````! Cuộc đời xao mà ngang chai' !

Rồi ngày này mình phát hiện ra, mình vẫn còn thik đc nhõng nhẽo, thik đc mọi người cưng chiều, chăm sóc từ những cái nhỏ nhặt nhất và luôn đc là 1 " cô em gái nhỏ, thik đc gọi những người mình yêu quý là cưng nữa.hehe

Thế thôi. ngày hôm nay mình cũng muốn đi mua hoa nhưng ko có tiền.

P/s - (2B): Linh ko cần coca nữa đâu, linh thik tiền cơ. Nếu B có tiền thì tiếp tục yêu linh còn ko thì...hiahia ...thành thật với ty đấy. ko đùa đâu