21.5.09

21.05.09




Cái sự viết lách sao mà khó khăn thế nhỉ?
Cảm xúc chưa bao h đủ ướt át để viết ra 1 cái j mềm mại và...thơm ngon :)
Có lẽ cái đầu mình dành quá nhiều bộ nhớ cho những tủn mủn, những lo lắng, những...ngớ ngẩn ko đâu_ chúng giống như những mẩu bánh quy vụn mốc meo chèn ép hết cả dây thần kinh cảm xúc của mình :(
Uống G7 . Ngọt miên man :)
Thử cà phê đen cũng chẳng thấy phê gì cả :(
Khi nào mình thử uống ankol nhỉ. Chắc chắn là cũng ko ngon nhưng kiểu như dành cho những lúc gọi là tired of living í.
Uhm. Mà giá như mình có thể làm thơ lúc buồn nhỉ! :))
Sau đây tặng mọi người 1 bài thơ mình st được:


Ngủ rồi


Gà mẹ hỏi gà con
-Đã ngủ chưa đấy hả?
Cả đàn gà nhao nhao
-Ngủ cả rồi đấy ạ!



[P/s: st = sưu tầm :) ]

...............................................................................................


Uh thì công nhận mình "tửng" thật. Nhưng xét cho cùng thì có ai là người bt :)
Vấn đề chỉ là "tửng" nặng hay "tửng" nhẹ thôi. Nặng thì được vào Châu Quỳ. Nhẹ thì vẫn phải sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Uncle Ho vĩ đại :)
Mình thuộc cái thể loại j nhỉ? :(




..............................................
Uh tình hình là người phụ nữ của đời mình sáng nay đã thi bằng B1 và trượt mất rồi :( :( :(

1 nhận xét:

  1. uh,đúng là tiểu thư "tưng tửng" lâu rồi,từ hồi hè tê.hihi

    Trả lờiXóa